Vẻ đẹp nước Mỹ

- 0 / 0
Nguồn: st
Người gửi: Nguyễn Thị Quế (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:05' 11-06-2009
Dung lượng: 39.0 KB
Số lượt tải: 3
Người gửi: Nguyễn Thị Quế (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:05' 11-06-2009
Dung lượng: 39.0 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
Vẻ Đẹp Nước Mỹ
» Tác giả: Nguyễn Thị Châu Giang » Thể lọai: Truyện ngắn
1. Vẻ Đẹp Nước Mỹ Đó là một buổi sáng muộn trong khách sạn Lucerne trên đường Bảy mươi chín Đông New York. Cửa sổ trông ra một thành phố hoa lệ với những tòa nhà có những chóp nhọn bằng sắt cao chọc trời. Những đường hoa văn uốn lượn trên mái vòm và những bức tường bằng kính lấp lánh. Những tòa nhà này luôn nhắc tôi nhớ đến bài tập làm văn năm lớp Tám, trong một buổi chiều mưa gió, cô giáo ra đề tài em hãy tưởng tượng cuộc sống của em vào năm hai ngàn . Mười đứa nhóc chúng tôi đã ngồi trong căn phòng tối tăm và đầy mùi mưa, cắn bút mơ mộng. Và tôi mơ về một thành phố năm hai ngàn với những tòa nhà lắp bằng kính. Kính từ trên mái xuống tận dưới chân tường. Mỗi khi có ánh mặt trời lại sáng lên lấp lóa. Bài tập làm văn ấy cuối cùng không chấm điểm. Nhưng cái cảm giác được tự do bay bổng trong thế giới của mình đã theo tôi suốt trong một thời gian dài. Bây giờ ở đây, khi mọi thứ đã hiện ra trước mắt, còn người vẫn phải ngồi đếm từng ngày chờ đến năm hai ngàn, tự nhiên mà tôi thấy như nuối tiếc một điều gì đó. Lola đã từ nhà tắm bước ra, mang theo mùi hương đặc trưng của nước Nigieria xa xôi. Cô chỉ quấn quanh người một chiếc khăn bông trắng. Mái tóc quăn ép sát vào đầu. Nắng làm da cô đen bóng lên. Cô trông ra cửa sổ, hỏi tôi, đẹp phải không? Không đợi tôi trả lời, cô đã quay sang bật tivi. Lola giống tính cách Mỹ. Là khi ra ngoài đường, quen hay không quen họ cũng hỏi ` How are you?` mà không bao giờ đợi nghe câu trả lời. Lola đang dò tìm kênh. Có tất cả khoảng trên dưới một trăm kênh truyền hình cable. Tôi chỉ luôn chọn kênh chiếu những bộ phim cổ điển của Mỹ. Còn Lola ngược lại. Cô thích xem tất cả những show gay cấn và độc đáo kiểu Mỹ. Trong đó có show `Maurice`. Maurice là tên người sáng lập. Nó đưa lên truyền hình tất cả những vấn đề mâu thuẫn trong gia đình và xã hội. Bằng cách đo ùnó đã phần nào phơi bày đươ.c một bộ mặt khác của xã hội Mỹ. Mặc dù quả thật là nó rất `crazy`( điên cuồng), như lời bạn nói với tôi. Hôm qua là vấn đề tình yêu. Một cô gái yêu hai chàng trai. Cả ba đều lên sân khấu. Chửi mắng và đánh nhau ầm ĩ. Nếu như không có sự can thiê.p của người dẫn chương trình thì chẳng thể biết được họ sẽ đi đến đâu. Nó gần như là một hình thức đánh ghen công khai. Lạ lùng hơn là nó được sự cổ vũ của khán giả. Còn hôm nay? Tôi quay mặt lại. Lola mắt trợn ngược, đang gào lên bằng giọng khàn khàn, chỉ mới mười ba tuổi. Chúng nó chỉ mới mười ba tuổi. Một lũ con nít. Tôi nhìn lên màn hình. Gương mặt của một cô thiếu nữ, tóc vàng mắt xanh , xinh đẹp như một thiên thần. Nhưng có thể gọi cô là một thiếu nữ được không, khi cô đã ngủ với bảy người đàn ông và bỏ nhà đi hoang từ ba tháng trước? Người mẹ của cô đau khổ ngồi kia, nước mắt chảy không ngừng. Chảy từ khi cô vĩnh viễn tuột khỏi tay bà. Hai mẹ con ngồi bên nhau như hai người dưng. Tania là cô. Cô nói rằng mẹ cô không bao giờ quan tâm đến cô. Không hiểu cô. Mẹ cô là a bitch ( chó cái) và một loạt những từ thô tục khác. Trong khi tất cả mọi người ồ lên phản đối thì Merry, mẹ cô bảo, cô luôn gọi bà như thế. Luôn luôn như thế, từ khi cô chưa đầy mười tuổi. Lola cáu kỉnh, tại sao lại không cho nó một bạt tai chứ? Tôi cười, luật nước này đâu có được thế. Cha mẹ đánh con cái, cho dù vì nó hư đi nữa, cũng có thể bị con cái kiện ra tòa. Bạn ở New York bảo, luật ở Mỹ chặt nhưng nhiều khe hở lắm. Trên chuyến tàu điện đi từ chỗ tôi ở lên Chinatown, bạn kể cho tôi nghe bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt. Một cô gái nghèo khổ, không có việc làm. Một Cha linh mục thương tình cho cô tiền học Trường Luật, hy vọng cô có thể dễ dàng kiếm việc làm hơn. Nhưng khi ra trường, cô vẫn thất nghiệp và quay sang kiện ông Cha, với lý do nếu ông không cho cô tiền đi học thì có thể giờ đây cô đã có một việc làm nào đó rồi. Cuối cùng tòa đã xử cô thắng kiện. Cha phải bồi thường bảy trăm năm mươi ngàn đôla. Số tiền đó được đánh đổi bằng một viên đạn tự kết liễu
» Tác giả: Nguyễn Thị Châu Giang » Thể lọai: Truyện ngắn
1. Vẻ Đẹp Nước Mỹ Đó là một buổi sáng muộn trong khách sạn Lucerne trên đường Bảy mươi chín Đông New York. Cửa sổ trông ra một thành phố hoa lệ với những tòa nhà có những chóp nhọn bằng sắt cao chọc trời. Những đường hoa văn uốn lượn trên mái vòm và những bức tường bằng kính lấp lánh. Những tòa nhà này luôn nhắc tôi nhớ đến bài tập làm văn năm lớp Tám, trong một buổi chiều mưa gió, cô giáo ra đề tài em hãy tưởng tượng cuộc sống của em vào năm hai ngàn . Mười đứa nhóc chúng tôi đã ngồi trong căn phòng tối tăm và đầy mùi mưa, cắn bút mơ mộng. Và tôi mơ về một thành phố năm hai ngàn với những tòa nhà lắp bằng kính. Kính từ trên mái xuống tận dưới chân tường. Mỗi khi có ánh mặt trời lại sáng lên lấp lóa. Bài tập làm văn ấy cuối cùng không chấm điểm. Nhưng cái cảm giác được tự do bay bổng trong thế giới của mình đã theo tôi suốt trong một thời gian dài. Bây giờ ở đây, khi mọi thứ đã hiện ra trước mắt, còn người vẫn phải ngồi đếm từng ngày chờ đến năm hai ngàn, tự nhiên mà tôi thấy như nuối tiếc một điều gì đó. Lola đã từ nhà tắm bước ra, mang theo mùi hương đặc trưng của nước Nigieria xa xôi. Cô chỉ quấn quanh người một chiếc khăn bông trắng. Mái tóc quăn ép sát vào đầu. Nắng làm da cô đen bóng lên. Cô trông ra cửa sổ, hỏi tôi, đẹp phải không? Không đợi tôi trả lời, cô đã quay sang bật tivi. Lola giống tính cách Mỹ. Là khi ra ngoài đường, quen hay không quen họ cũng hỏi ` How are you?` mà không bao giờ đợi nghe câu trả lời. Lola đang dò tìm kênh. Có tất cả khoảng trên dưới một trăm kênh truyền hình cable. Tôi chỉ luôn chọn kênh chiếu những bộ phim cổ điển của Mỹ. Còn Lola ngược lại. Cô thích xem tất cả những show gay cấn và độc đáo kiểu Mỹ. Trong đó có show `Maurice`. Maurice là tên người sáng lập. Nó đưa lên truyền hình tất cả những vấn đề mâu thuẫn trong gia đình và xã hội. Bằng cách đo ùnó đã phần nào phơi bày đươ.c một bộ mặt khác của xã hội Mỹ. Mặc dù quả thật là nó rất `crazy`( điên cuồng), như lời bạn nói với tôi. Hôm qua là vấn đề tình yêu. Một cô gái yêu hai chàng trai. Cả ba đều lên sân khấu. Chửi mắng và đánh nhau ầm ĩ. Nếu như không có sự can thiê.p của người dẫn chương trình thì chẳng thể biết được họ sẽ đi đến đâu. Nó gần như là một hình thức đánh ghen công khai. Lạ lùng hơn là nó được sự cổ vũ của khán giả. Còn hôm nay? Tôi quay mặt lại. Lola mắt trợn ngược, đang gào lên bằng giọng khàn khàn, chỉ mới mười ba tuổi. Chúng nó chỉ mới mười ba tuổi. Một lũ con nít. Tôi nhìn lên màn hình. Gương mặt của một cô thiếu nữ, tóc vàng mắt xanh , xinh đẹp như một thiên thần. Nhưng có thể gọi cô là một thiếu nữ được không, khi cô đã ngủ với bảy người đàn ông và bỏ nhà đi hoang từ ba tháng trước? Người mẹ của cô đau khổ ngồi kia, nước mắt chảy không ngừng. Chảy từ khi cô vĩnh viễn tuột khỏi tay bà. Hai mẹ con ngồi bên nhau như hai người dưng. Tania là cô. Cô nói rằng mẹ cô không bao giờ quan tâm đến cô. Không hiểu cô. Mẹ cô là a bitch ( chó cái) và một loạt những từ thô tục khác. Trong khi tất cả mọi người ồ lên phản đối thì Merry, mẹ cô bảo, cô luôn gọi bà như thế. Luôn luôn như thế, từ khi cô chưa đầy mười tuổi. Lola cáu kỉnh, tại sao lại không cho nó một bạt tai chứ? Tôi cười, luật nước này đâu có được thế. Cha mẹ đánh con cái, cho dù vì nó hư đi nữa, cũng có thể bị con cái kiện ra tòa. Bạn ở New York bảo, luật ở Mỹ chặt nhưng nhiều khe hở lắm. Trên chuyến tàu điện đi từ chỗ tôi ở lên Chinatown, bạn kể cho tôi nghe bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt. Một cô gái nghèo khổ, không có việc làm. Một Cha linh mục thương tình cho cô tiền học Trường Luật, hy vọng cô có thể dễ dàng kiếm việc làm hơn. Nhưng khi ra trường, cô vẫn thất nghiệp và quay sang kiện ông Cha, với lý do nếu ông không cho cô tiền đi học thì có thể giờ đây cô đã có một việc làm nào đó rồi. Cuối cùng tòa đã xử cô thắng kiện. Cha phải bồi thường bảy trăm năm mươi ngàn đôla. Số tiền đó được đánh đổi bằng một viên đạn tự kết liễu
 
Chào mừng quý vị đến với Website của NGUYỄN THỊ QUẾ.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.






Hanoi Time
Các ý kiến mới nhất